Thứ Ba, 26 tháng 9, 2006

Hơn cả dỗi hờn


Em im lặng đã mấy hôm rồi
Không một dòng tin chẳng một lời
Trái tim nhức nhối thâu đêm vắng
Thổn thức sang canh giấc ngủ tàn.

***
Khóe mắt lõm sâu vào tâm khảm
Khoảng trời thu hẹp chẳng mở lòng
Mảnh mai cơn gió còn vương vấn
Cô đơn thờ thẩn chốn xa vời.
***
Mây buồn kia sao mãi lang thang
Cỏ, cây, hoa lá không đùa nữa
Lối nhỏ ai qua chẳng rộn ràng
Bởi em im lặng mấy hôm rồi...

(Sài Gòn, 30/3/2009)

Thứ Sáu, 15 tháng 9, 2006

Nhớ bóng hình xưa

Con đường em đi giờ sao vắng
Để anh chờ đợi lặng thinh không
Chẳng thấy bóng em dáng xưa nữa
Lòng anh man mác nỗi u buồn.

Từng đêm, từng đêm qua phố nhỏ
Thu đến đông về xuân đã sang
Hình xưa còn mãi trong ký ức
Hoa buồn lối cũ hiểu lòng ai.

Vì sao em hỡi vì sao em
Kỷ niệm ngày xưa vẫn còn đó
Phải chăng em đã bước sang sông
Con đò nỗi nhớ vẫn chờ trông.

Đến một ngày nao hỡi em ơi
Con đường xưa như vẫn đợi chờ
Lá vàng đã mấy mùa rơi rụng
Chạnh lòng chân bước nhớ hình xưa.

( Hà nội 11/2007)

Chủ Nhật, 10 tháng 9, 2006

Giá như

Mây trắng bay
Chiếc lá vàng
Cuối thu rời cành.
Rơi xuống
Mái tóc em
Đang đi trên phố.
Mùi hương
Trên tóc em
Ngào ngạt bay bay.
Chiếc lá vàng
Cũng rất muốn
Được ở lâu trên mái tóc.
Cùng em đi
Suốt quãng đường dài .
Một chút gió
Lạnh cuối thu
Chiếc lá như chẳng muốn rời .
Giá như
Đó là tình anh nhỉ,
Gửi nụ hôn
Vào mái tóc mùa thu.

(Biên Hòa 11/2008)

Thứ Bảy, 12 tháng 8, 2006

Vẫn mãi xinh tươi

Để em vẫn mãi xinh tươi
Hay nhớ nhiều về anh thêm chút nhé
Anh mang đến nụ cười vui
Để em còn thấy mình thêm quyến rũ
Anh mang đến hơi ấm nhỏ
Để em đỡ buốt giá mỗi đêm đông
Anh mang đến ngọn lửa hồng
Thắp mãi tim em tình yêu nồng ấm.

( Sài gòn 05/2007)

Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2006

Thành phố vắng anh


Thành phố nay đã vắng anh rồi
Chỉ còn tiếng ồn ào náo nhiệt
Ánh đèn xanh vàng đỏ ngập trời
Và hàng cây buồn trơ trọi đứng.

Em không còn nghe rì rào của gió
Tán lá bàng rủ rỉ thì thầm
Từng đàn chim ríu rít chuyền cành
Vì không anh nên trống vắng thôi đành.

Anh có nhớ thuở chúng mình bên nhau
Cảnh vật đơn sơ nhưng tình người thật đẹp
Đường phố cũ những ngôi nhà quen cũ
Rất thân thương mỗi độ ta về.

Nay đâu rồi thành phố thân yêu
Vẫn còn nhiều lắm những tai ương
Lấy đồng tiền làm thước đo tình cảm
Đong đếm từng động thái của nhân gian.

Anh đi rồi thành phố buồn thêm
Tình cha nghĩa mẹ cũng bấp bênh
Tình anh em không còn trong sáng nữa
Tranh giành tiền bạc làm hoen ố nghĩa nhân.

Tình bạn xưa nay là cao cả
Nhưng vì tiền cũng bán lấy vọng danh
Nỗi đau vượt qua nhiều giới hạn
Những vết đen còn lưu lại đến mai sau.

Anh là biểu tượng của lương tri
Sống trách nhiệm và yêu thương nhân loại
Ghét những điều làm hủy hoại nhân tâm
Chờ anh về sáng lại những ước mong.

( L.N.Q - 01/04/2013) 

Thứ Bảy, 24 tháng 12, 2005

Nợ tình thơ

Tôi nợ em rồi tình và thơ
Cũng bởi tình em chẳng nhạt nhòa
Lối cũ tình xưa xin lưu nhớ
Nợ cả tình em, nợ cả thơ.

( Hải phòng 7/2008)

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2005

* Trong mưa buồn chờ đợi

Mưa buồn xúc cảm lòng ai
Đếm từng giọt rơi tí tách bên thềm
Ngổn ngang lòng còn trăn trở
Một trời mưa sao đếm nỗi em ơi.
***
Bên hiên chờ đợi bước chân
Khói thuốc, bờ môi, đường mòn, mắt dõi
Nhạt nhòa mưa người qua lại
Mà sao mãi chẳng thấy bóng em tôi.
***
Phố buồn mưa vẫn rơi rơi
Mành mưa che lấp khoảnh trời yêu thương
Trời kia sao nỡ phụ phàng
Cớ chi ngăn cách tình nàng với tôi./.
(sài gòn10/2010)

Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2005

* Gặp em trong bất chợt

Anh đã gặp em trong bất chợt
Xa rồi lòng cảm thấy bâng khuâng
Nỗi nhớ từng đêm dào dạt tới
Để rồi chất chứa nhớ lâu thêm.

Anh đến gặp em và muốn nói
Nói rằng anh nhớ lắm em ơi
Chút hồng chợt vương trên đôi má
E lệ nhìn anh mắt sao cười.

Anh đến cùng em đi dạo phố
Nhỏ nhắn bàn tay ấm bàn tay
Cơn gió nhẹ mơn man suối tóc
Ôm chặt tình anh hạnh phúc này.

Anh đến và em nở nụ cười
Yêu thương trìu mến trên bờ môi
Để cho mỗi sáng cùng thức dậy
Chia sẽ đắng cay lẫn ngọt bùi.

( Sài gòn 05/2007)

Thứ Năm, 22 tháng 9, 2005

* Tình em

Hồn thơ dẫu ở nơi xa
Anh viết về em sao gần đến thế
Chút buồn còn vướng đâu đây
Giăng tơ lòng vẫn ngẩn ngơ với mình
Anh đi tìm lại một thời
Bóng hồng phảng phất hương trời mông lung
Con đường hoa nhỏ uốn cong
Mà sao anh chẳng chút lòng tơ vương
Với em và chỉ em thôi
Dâng trào nỗi nhớ vòng đời anh thương
Nơi xa mới biết đêm dài
Bên em mới thấy tình đời đáng yêu.

Biên Hòa 4/2007

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2005

* Trở Lại Cần Thơ

Trở lại Cần Thơ bến đò xưa
Rộn ràng sông nước xôn xao nhớ
Xóm chài, thuyền kia người qua lại
Bóng hình em sao mãi chẳng về.
***
Vườn dừa vẫn xanh ru em ngủ
Điệu Nhạc quê hương có đậm đà
Cầu kiều ai bắc dãi yếm đào
Phụ mãi tình anh chẳng thể qua.
***
Năm tháng càng xa lòng mãi nhớ
Nắng vàng rơi xuống nước long lanh
Bên ấy người ơi đừng quên nhé
Mãi mãi lòng tôi vẫn đợi chờ./.

(Ninh kiều-Cần thơ 10/2009)

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2005

* Chợt...


Chợt gặp rồi quen ơi người lạ
Chợt nhớ chợt mơ chợt hiện về
Day dứt lòng ai từng đêm ngủ
Không nói yêu ai thấy dối lòng./.

(Sóc trăng 10/2009)

Thứ Ba, 26 tháng 4, 2005

* Mong Manh

Sợi dây nào ràng buộc
Sao nhỏ đến mong manh
Chạm vào dây biến mất
Kết nối mãi chẳng thành
***
Hứa rồi hứa mãi thôi
Mong chờ sao chẳng thấy
Lời hứa quá mong manh
Lòng tin không ở lại.
***
Lời yêu anh nói mãi
Để em chờ đợi hoài
Tình anh mong manh quá
Trái tin em khờ dại
***
Tình người vẫn còn đó
Có những lúc mong manh
Tiền tài và danh vọng
Làm nhức nhối nhân tâm.
***
Đừng để những mong manh
Tồn tại trong năm tháng
Xua tan bao mờ ám
Cho cuộc đời êm trôi

(Hà Nội, 2/2009)

Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2005

* Chia tay

Chia tay em rồi anh rất nhớ
Làn da em trắng mắt nhung huyền
Bờ môi mỏng càng thêm quyến rũ
Xin dấu son hồng để nhớ thêm.

(Hải phòng 7/2008)

Áo trắng

Một bó truyền đơn vài tờ báo
Gọn gàng trong cặp nữ sinh
Em đi đi khắp đô thành
Sài gòn đã vào đêm sâu thẳm
Em còn đi thấp thoáng phố dài
Bài học chưa xong em thức trắng
Sáng mai đến lớp mắt còn cay.
Em vẫn đi ngày ngày như thế
Bỗng một hôm đường phố vắng em.
Thương em mẹ khóc bầm giọt lệ
Và người yêu đau xé trái tim.
Đừng buồn em hỡi anh yêu quý
Trái tim em chung thủy suốt đời
Với Đảng với anh người đồng chí
Em là sen thơm ngát hoa tươi.
Tôi đã viết bài thơ áo trắng
Giữa xà lim xiềng nặng đôi chân
Máu đã chảy thành dòng đỏ thắm
Áo trắng này nguyện trắng mãi thôi